Chương 4: Song Tử biến mất?

Ngoại truyện: Cô gái mưa

Trời mưa rơi tầm tã, những giọt mưa từ bầu trời thi nhau rơi xuống trần gian. Nhưng mưa không thể sánh bằng những giọt nước mắt đã rơi từ trong lòng ai đó.

Mưa là những giọt nước từ trời rơi xuống, nhưng nước mắt của Song Ngư lại chứa đựng những đau thương vô tận. Trong trái tim mong manh của cô, có những nỗi buồn, nỗi mất mát và sự bất lực.

Hai cô gái ngồi bên cửa sổ, đắm chìm trong hoài niệm buồn. Một người nói, một người nghe.

Chính là Song Ngư – cô gái mưa!

Trở lại chương 2, chúng ta đã biết mẹ Thiên Bình đã kể cho con gái nghe về xuất thân của nó, nhưng ngay sau đó, Thiên Bình đã ngủ quên. Và sau đó, mẹ đã quyết định không kể tiếp.

“Ông trời muốn báo hiệu cho ta biết rằng giờ chưa phải là lúc thích hợp để kể cho Thiên Bình biết về thân thế thực sự của con và bạn bè nhỏ của nó. Phải chờ tới một ngày định mệnh nào đó…” – bà mẹ nghĩ.

Và ngày định mệnh mà bà Diệc nói tới chính là…


“Song Tử ơi! Sao em lâu thế?” – Thiên Bình gọi. “Các bạn đang đứng chờ ngoài cổng đấy!”

“Vâng, em đi xuống ngay đây, mẹ ơi. Chào mẹ!” – Song Tử nhanh chóng xuống và nhận phần cơm hộp mẹ đưa. Cô gấp gáp chạy ra cổng, nơi đang có bạn bè đang chờ đợi mệt mỏi.

“Ồ, em trễ quá rồi đấy! Sắp muộn rồi đó.” – Xử Nữ nhìn vào đồng hồ đeo trên tay.

“Thôi thôi, em xin lỗi, được chưa?” – Song Tử nịnh nọt. “Nhanh đi, vội lắm!”

Cô cười và nhanh chóng ngồi sau chiếc xe đạp do Thiên Yết lái.

Sau một đoạn đường, Thiên Yết dừng lại và toàn bộ nhóm bạn cũng dừng theo. “Có chuyện gì vậy?”

“Khoan đã…” – Thiên Yết nhíu mày nghi hoặc, nhìn Song Tử, người ngồi trên xe đạp. “Chiếc xe đó đâu rồi? Sao em ngồi đây?”

“Ồ, đừng nhắc đến chiếc xe rẻ tiền đó nữa.” – Song Tử lắc đầu. “Chắc em lại muốn lên núi thám hiểm này nọ…”

“Sao anh biết vậy?”

“TỤI NÀY ĐÂY CÒN LẠ CÁI GÌ NỮA?” – Cả nhóm đồng thanh (ngoại trừ Song Tử).

“Hứ! Đi tiếp.”

Thiên Bình quay đầu và ra hiệu mọi người đi tiếp. Song Tử ngồi sau, bĩu môi và lầm bầm “chỉ có một chiếc xe đạp, lèo nhèo mãi…”

Chẳng mấy chốc, cánh cổng trường đẹp đẽ đã hiện lên trước mắt nhóm bạn trẻ.

“Phù, may quá còn kịp!” – Song Ngư thở phào.

“Ê, nhìn kìa, đông quá!” – Thiên Bình nhìn quanh. “Phải nhanh tìm chỗ ngay, không thì sẽ rất khó khăn.” Nhóm bạn bắt đầu cuộc truy tìm nơi lí tưởng. Khai trường, thật giống như lễ hội! Thật vui!

“Ủa? Song Tử đâu rồi?” – Song Ngư giật mình.

“Ừ ha? Hay Ngư đi tìm cậu ấy đi, tụi mình giữ chỗ cho.” – Thiên Bình gợi ý.

“Ừkm.” – Song Ngư gật đầu. Cô đi tìm bạn và quanh sân trường mà vẫn không thấy Song Tử. Cô quay trở về và báo tin tức lo lắng cho Thiên Bình:

“Tớ… tớ đã đi tìm khắp nơi nhưng không thấy Song Tử đâu. Tớ… lo quá! Không biết cô ấy có chuyện gì rồi…”

Giọng Song Ngư càng ngày càng nhỏ, cô thực sự sợ hãi. Cô đã mất Thủy Bình – người mà cô yêu, giờ lại mất cả Song Tử… cô không thể làm ngơ nữa!

“Á á á á!! Cứu tôi với! Cứu tôi với!” – Tiếng la thất thanh vọng ra từ căn phòng. Song Ngư và các bạn vội vàng lao tới.

Chuyện gì đã xảy ra? Hãy đón đọc chương 5 để biết thêm chi tiết!


Tiết lộ chương sau: Song Ngư, Thiên Bình, Thiên Yết, Cự Giải, và Xử Nữ trong quá trình tìm kiếm Song Tử đã bị hút vào một lỗ đen, đồng thời Song Tử cũng đã khai triển sức mạnh của mình.