Top bài thơ về vô thường chứa đựng ý nghĩa nhân sinh sâu sắc

“Vô thường” là một trong “tam pháp ấn” của Phật giáo gồm: Vô thường, Khổ và Vô ngã. Trong đời sống thường nhật, người ta thường nhắc đến hai chữ “vô thường” trước những điều xảy đến bất ngờ trong cuộc sống. Bài viết dưới đây, chúng ta sẽ cùng khám phá những bài thơ về vô thường hay và chứa đựng nhiều ý nghĩa nhân sinh sâu sắc.

Thơ Phật giáo về vô thường

Thơ về Phật giáo về vô thường luôn là nơi để mọi người tìm về mỗi khi cảm thấy chênh vênh, mệt mỏi. Những bài thơ ấy thường chứa đựng thông điệp sâu sắc về cuộc sống, con người, mang đến người đọc cái nhìn rộng mở, đa chiều hơn để từ đó biết trân quý, yêu thương chính mình và mọi người xung quanh.

Vô thường (Tác giả: Phú Sĩ)

Vô thường một cõi hư không
Trầm luân một thuở bụi hồng nhân gian
Nguyện lòng thanh khiết mây ngàn
Thảnh thơi trải rộng thênh thang ân tình

Dãi dầu một kiếp ba sinh
Nẻo đường lạc bước linh đinh nỗi sầu
Tình đời nợ trả cho nhau
Đời vui ngắn ngủi với bao muộn phiền

Bốn mùa trời đất luân phiên
Chòng chành sóng nước lạc miền yêu thương
Nhân sinh lắm nỗi đoạn trường
Đìu hiu gió lạnh nghiệp đường còn đây

Trời chiều bóng ngả về tây
Tim côi gồng gánh đắng cay trăm bề
Lợi danh một thuở đê mê
Nghĩa tình một thuở não nề người ơi

Vô thường một cõi chơi vơi
Kẻ mong ra khỏi người chơi bước vào
Cuộc đời còn lắm lao đao
Hãy dành tốt đẹp ngọt ngào mà thôi.

Cát bụi vô thường (Tác giả: Phú Sĩ)

Cát bụi hằng thường trong một kiếp rong chơi
Cơn gió về đêm chênh chao niềm thương gởi
Một cõi bao la muôn trùng cùng chờ đợi
Hạnh ngộ chia lìa rồi cứ thế mà trôi

Phủ bạc thời gian qua vội một kiếp người
Thăng trầm chơi vơi mong manh niềm hy vọng
Trong cõi vô thường hướng tới niềm vui sống
Cát bụi cuộc đời theo dòng chảy long đong

Vết mực phận người như lốc xoáy mênh mông
Số kiếp nhân sinh long đong nơi cõi tạm
Danh lợi phù hoa trong một chiều ảm đạm
Cát bụi mệt nhoài tay trắng chạm hoàng hôn

Cát bụi ngọt ngào nghìn tuổi chẳng lớn khôn
Hoang trải đời anh nụ hôn dài trên cỏ
Tiễn tình em xa cơn gió mềm trăn trở
Đêm trắng hẹn thề tan vỡ giấc mơ hoa

Hoang mạc chiều tàn quên lãng kiếp thân ta
Nỗi niềm bâng quơ màu thời gian đọng lại
Khoảng lặng cuộc đời ai nào đâu tránh khỏi
Đá cuội vô hình theo làn khói bay đi…

Vô thường (Tác giả: Bách Tùng Vũ)

Cõi hồng trần ngàn lần rơi lệ
Kiếp luân hồi mặc kệ chúng sinh
Bao hương linh thác khóc đòi về
Hồn não nề nhớ nhà da diết.

Dẫu đã biết Vô thường là thế
Chẳng có ai không thể ra đi
Vẫn sầu bi trăm ngàn ai oán
Tiếc trần gian một thuở đam mê.

Ai rồi cũng sẽ về thiên cổ
Dù giàu sang hay khổ một đời
Nước mắt rơi khi hồn lìa xác
Chỉ còn là cát bụi hư vô.

Dù chết oan hay mồ vô chủ
Sẽ luân hồi khi ngủ đã say
Sông Vong Xuyên chờ ngày trên bến
Cầu Nại Hà dẫn đến đầu thai.

Hỏi trần gian có ai sống mãi
Ai chắc mình không trải tử sinh
Bao vong linh xa lìa cõi thế
Có trở về thân xác nguyên trinh ?

Ai rồi cũng tử, sinh phải nhận
Dẫu sang giàu hay phận vất vơ
Trăm đường tơ trở về một cõi
Vô Thường rồi… thoát khỏi… sầu bi.

Đời vốn vô thường (Tác giả: Tùng Trần)

Muốn hay không thì cuộc đời vẫn vậy
Cứ xuôi dần theo dòng chảy thời gian
Người cơ hàn hay là kẻ giàu sang
Khi chết đi vẫn hai bàn tay trắng

Được ấm no đã là điều may mắn
Hãy giữ gìn đời bình lặng sóng yên
Có những điều để tạo hoá tự nhiên
Đừng gượng ép kẻo muộn phiền vây lấy

Đáng hay không vì xa hoa bóng bẩy
Rồi tự mình xô đẩy dưới vực sâu
Nếu như tâm chẳng muốn vướng ưu sầu
Thì chớ nên cưỡng cầu trong mê muội

Biết ăn năn và nhận ra lầm lỗi
Nhớ dặn lòng phải sửa đổi bản thân
Dẫu vật chất thì ai sống cũng cần
Nhưng đừng để chữ tình thân rạn nứt

Chuyện tử sanh mãi luôn là định luật
Đời vô thường sự thật chẳng thể thay
Là con người thì ai cũng như ai
Đến cuối cùng cũng phải về cát bụi.

Vô thường (Tác giả: Nguyễn Hưng)

Chiếc lá vàng rồi bay về viễn xứ
Cõi nhân gian vốn dĩ rất vô thường
Thì thân này đã mang phận lữ thứ
Có sá gì dấn bước chốn phong sương.

Bởi tất cả cũng chỉ là cát bụi
Sướng hay khổ cũng có khác gì đâu
Dẫu giàu sang bạc vàng như đỉnh núi
Thì mai đây vẫn một nấm đất bầu.

Cứ an nhiên vì đời là cõi tạm
Thác là về nơi cội kiếp lai sinh
Hãy vui lên cho mỗi ngày rạng rỡ
Cớ làm sao phải tự khổ chính mình.

Rồi nhẹ bước như ngoài kia mây gió
Sắc là không ta ngạo với đất trời
Bao sân si một thoáng giây vứt bỏ
Dù mai lìa hồn vẫn thấy thảnh thơi.

Thêm mỗi ngày ta cám ơn thượng đế
Sẽ trọn vui bởi thấu lẽ vô thường
Đêm vừa tàn phố trở mình thức giấc
Bình minh về nắng toả giữa ngàn hương.

Vô thường đã bao nhiêu đời tồn tại
Vô hình chung là cái gọi vô chừng
Có mà không bởi biến đổi không ngưng
Không mà có xin đừng phân tâm nghĩ.

Xanh như lá mùa xuân non kỳ vĩ
Mộng như trăng vô lý cũng như lòng
Mặc vô thường gạn lọc đục hay trong
Bài luân vũ quay vòng theo vũ trụ…

Thơ về cuộc sống vô thường

Khi đã trải qua những thăng trầm buồn vui trong cuộc sống, con người ta mới thấm thía câu “cuộc sống vô thường”. Dưới đây là top bài thơ hay nói về cuộc sống vô thường với rất nhiều tâm trạng, cảm xúc và trải nghiệm của những người thi sĩ.

Vô thường (Tác giả: Chưa rõ)

Có vui thì sẽ có buồn,
Có sướng có khổ, vô thường người ơi!
Cuộc đời như chiếc lá rơi,
Non xanh rồi héo lìa xa khỏi cành.
Cuộc đời sanh tử tử sanh,
Xuân qua hạ tới thu sang đông về.
Đời người rồi cũng đi về,
Sinh ra không áo, chết về tay không…

Hạt bụi vô thường (Tác giả: Toàn Tâm Hòa)

Ngồi nghe hạt bụi vô thường chạm nhau trên những nẻo đường… lao xao hạt nào lỡ vướng ta đau hạt nào lấp lánh sắc màu phù hư!

Lẽ nào ta ngộ nhận ư!? mà sao ngồi đó trầm tư một mình vui buồn giữa cuộc nhân sinh cố an nhiên bước giữa nghìn chông chênh

Ngồi nhìn thế cuộc mông mênh thời gian bao cuộc nhớ quên, khóc cười ta như đứa trẻ biếng lười đang hồi mơ lại một thời đã xa!

Giữ ta… mãi mãi là ta bước đi trên cuộc trầm kha chân tình trần gian hữu sắc, hữu hình chỉ mong hạnh phúc, an bình là vui!

Đời vốn vô thường (Tác giả: Tùng Trần)

Muốn hay không thì cuộc đời vẫn vậy
Cứ xuôi dần theo dòng chảy thời gian
Người cơ hàn hay là kẻ giàu sang
Khi chết đi vẫn hai bàn tay trắng

Được ấm no đã là điều may mắn
Hãy giữ gìn đời bình lặng sóng yên
Có những điều để tạo hoá tự nhiên
Đừng gượng ép kẻo muộn phiền vây lấy

Đáng hay không vì xa hoa bóng bẩy
Rồi tự mình xô đẩy dưới vực sâu
Nếu như tâm chẳng muốn vướng ưu sầu
Thì chớ nên cưỡng cầu trong mê muội

Biết ăn năn và nhận ra lầm lỗi
Nhớ dặn lòng phải sửa đổi bản thân
Dẫu vật chất thì ai sống cũng cần
Nhưng đừng để chữ tình thân rạn nứt

Chuyện tử sanh mãi luôn là định luật
Đời vô thường sự thật chẳng thể thay
Là con người thì ai cũng như ai
Đến cuối cùng cũng phải về cát bụi.

Vô Thường (Tác giả: Hồng Dương)

Con gió thổi qua miền hoang vu lạnh
Trăng một mình nửa mảnh lạc bến mơ
Nắng trên cao lấp lánh sáng một bờ
Ai lặng lẽ ngẩn ngơ trong bóng chiếc !…

Đường quan ải dòng đời trôi mải miết
Cõi vô thường là nhịp sống nhân gian
Đời vô thường đầu bạc trắng ngại ngần
Cung luân vũ bao lần vô thường cháy

Trong vũ trụ cõi vô thường ai thấy
Sâu vô cùng không đáy đến mông lung
Nắng rồi mưa cho vạn vật khôn cùng
Tan rồi hợp ngại ngùng ai cũng biết

Vận số kiếp vô thường trong cay nghiệt
Tình ơi tình đau xiết bởi nhân duyên
Giàu với nghèo ba họ có ai tuyền
Sướng với khổ y nguyên ba đời hiếm !…

Dòng đời chảy qua ngàn năm kiểm nghiệm
Vô thường còn tiếp diễn mãi vô biên
Khuyết lại tròn trăng vẫn sáng vô miền
Nhân gian hỡi ! … biến thiên vô thường mãi…

Vô thường đã bao nhiêu đời tồn tại
Vô hình chung là cái gọi vô chừng
Có mà không bởi biến đổi không ngưng
Không mà có xin đừng phân tâm nghĩ

Xanh như lá mùa xuân non kỳ vĩ
Mộng như trăng vô lý cũng như lòng
Mặc vô thường gạn lọc đục hay trong
Bài luân vũ quay vòng theo vũ trụ…

Đời vốn vô thường (Tác giả: Tùng Trần)

Cuộc đời tạm bợ vô thường
Sống đứơc vui với nhau
Nếu kiếp người trôi mau
Thì oán thù dừng lại.

Cuộc đời cứ ngỡ giấc mơ
Đến khi nhìn lại, một đời phù vân
Trần gian nơi chốn nợ nần
Nợ tình nợ nghĩa, bao lần trả vay.

Sống ảo ước muôn mong mọi thứ
Chết một đồng một chữ không theo
Thế gian cái sướng, cái nghèo
Cái danh, cái lợi là điều mộng mơ

Thế gian vô thường (Tác giả: Ngạo Thiên)

Cuộc đời như áng mây trôi
Ngàn năm nhân thế đắng môi lệ sầu
Đời người sống được bao lâu
Trăm năm rủ bóng huyệt sâu đợi chờ

Đề nghị đội ngũ chúng ta kiểm tra lỗi trình điều khiển ngôn ngữ tự nhiên của hệ thống.