Tây Phương Du Ký (truyện kể của Pháp sư Khoan Tịnh)

Phat Di Da

TÂY PHƯƠNG DU KÝ

TAM THÁNH TÂY PHƯƠNG

Nguyên tác: Pháp sư KHOAN TỊNH

Lược thuật: LƯU THẾ HOA

Việt dịch: HỮU TỪ, TÂM HẢO

QUAN ÂM TU VIỆN LƯU HÀNH

LỜI GIỚI THIỆU

Trong Luận Tỳ-Bà-Sa của Ngài Long-Thọ Bồ-Tát có lời làm tôn vinh Phật A-Di-Đà như sau:

“Nếu ai muốn trở thành Phật
Hãy niệm A-Di-Đà trong lòng
Phật sẽ hiện thân với người
Vì vậy tôi tôn kính Ngài”.

Người trồng của tốt sẽ không có hoa nở
Người trì niệm trong tâm thanh tịnh
Sẽ thấy hoa nở và thấy Phật.

Thập Phương Bồ-Tát
Đã quy mạng
Vì bổn nguyện của Phật
Và nên thập phương Bồ-Tát
Đến cúng dường, nghe pháp của Phật.

Vì thế tôi cúi đầu
Trong đền Bồ-Tát ở Cực-Lạc
Với dáng tinh nghiêm đẹp
Với tướng hảo của mình.

Ngày ngày trong ba thời
Cúng dường tại thập phương Phật
Tôi cúi đầu thờ lạy.

Nếu người trồng của tốt
Thì hoa không nở
Người tín tâm thanh tịnh
Thì thấy hoa nở và thấy Phật.

Hiện tại các thập phương Phật
Vì muốn độ chúng sanh
Mà ca tụng Di-Đà
Nên tôi quy mạng lễ.

Cõi đó thật tình nghiêm
Thanh tịnh hơn Thiên cung
Công đức rất sâu dày
Nên tôi lạy chơn Phật.

Bài kệ này thắp sáng niềm tin vào cõi tịnh độ và ca tụng công đức bổn nguyện của Phật A Di Đà để chúng ta thấy sức mạnh của Từ phụ A Di Đà, Bồ Tát và Thánh chúng cõi Tây phương, cảnh giới trang nghiêm diệu mầu của cõi Cực Lạc. Nếu ai muốn tu tịnh độ, không pháp môn nào dễ tu và chứng minh như pháp môn niệm Phật.

Đức Đại Thế Chí đã dạy: “Nếu tâm chúng sanh nhớ Phật, niệm Phật thì hiện tiền cùng đương lai quyết định thấy Phật, gần Phật”. Bồ Tát nói: “Phật thương nhớ chúng sanh như mẹ nhớ con”. Cảm động thay! Chúng ta nên thiết tha nhớ Phật và chí tâm niệm Phật để không phụ lòng nhớ thương của Phật.

Trong Tống-Cao-Tăng Truyện Phật Tổ Thống Ký, Đức Quán-Thế-Âm Bồ Tát hiển Thánh đã dạy Ngài Huệ Nhựt như vầy: “Ông muốn truyền pháp để độ mình, độ người thì nên chuyên niệm TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC THẾ GIỚI A DI ĐÀ PHẬT và phát nguyện vãng sanh, lúc về Cực Lạc thấy Phật và Ta thời được lợi ích lớn, Ông nên biết rằng Tịnh độ pháp môn hơn tất cả các hạnh khác”.

Đức Văn Thù Bồ Tát cũng dạy: “Các môn tu hành, không môn nào qua môn niệm Phật cả. Niệm Phật là vua trong các pháp môn”.

Ngài Ấn Quang Đại Sư cũng nói: “Cửu giới chúng sanh rời pháp môn này thì chẳng thể viên thành Phật. Thập phương chư Phật bỏ pháp môn này thì quyết không thể độ khắp quần sanh”.

Pháp môn tu Tịnh độ là pháp môn siêu thắng của Đức Như Lai, mà Từ Phụ Thích Ca đã gọi là Xá Lợi Phất để tuyên bày cảnh giới Tây phương Cực Lạc, cũng là dạy Ngài Xá Lợi Phất và hàng môn đệ để có pháp môn phương tiện để tu, để chứng minh cho tất cả chúng sanh sau này nương theo nguyện lực của Phật tu hạnh thù thắng niệm Phật để được vãng sanh.

Ôi! Công đức sâu dày của Đại Bi Hùng Lực đã làm sáng chói hiện tiền cho môn đệ tu hành chứng đắc không biết bao nhiêu quả Bồ Tát thánh thiện và siêu nhân, lại còn hoài bão thương nhớ chúng sanh thấp hèn chìm đắm trong bể khổ sông mê nên mở ra cửa pháp Tịnh độ. Nếu người tin sâu lập nguyện, tu hành chín chắn thì được vãng sanh về nước An Lạc không còn chịu tất cả những sự thống khổ của cõi Ta Bà.

Lành thay! Quý hóa thay! Pháp môn Tịnh Độ! Pháp môn này không dành riêng cho tất cả chúng sanh ở trình độ căn bản cơ thấp hèn mà Phật, Bồ Tát, các Đại Sĩ, chư Tôn đều ca tụng khen ngợi là pháp môn thù thắng của Như Lai. Từ ngàn xưa đã có biết bao nhiêu vị tu được vãng sanh có chứng tích rõ ràng, cả xuất gia và tại gia. Pháp môn này nếu ai muốn trở thành Phật, hãy niệm A Di Đà, Phật sẽ hiện thân với người.

Thập phương chư Phật, vì muốn độ chúng sanh mà ca tụng A Di Đà. Hiện nay gần nhất là Pháp Sư Khoan Tịnh, Ngài đã tu thiền, niệm Phật và may mắn được Bồ Tát Quan Âm hiện đến tiếp độ thần du các cảnh giới Tam Thánh Tây Phương rồi trở lại nhân gian. Ngài đã thuyết giảng tại núi Nam Hải Phổ Đà (Tân Gia Ba) vào tháng 04-1987. Cư sĩ Lưu Thế Hoa ghi chép lại những lời khẩu thuật này thành tập “TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC THẾ GIỚI DU KÝ” bằng chữ Hán, Phật tử Hữu Từ và Tâm Hảo đã dịch ra quốc ngữ.

Với tâm tu tịnh độ, tôi nghiên cứu đọc tập truyện này và thấy có phần lợi ích cho các liên hữu tu tịnh độ. Cũng như thả thuyền ra khơi mà được thuận buồm xuôi gió thì thuyền sẽ đến nơi được an ổn. Người tu pháp môn niệm Phật được duyên may đọc tập truyện này sẽ thấy phấn khởi, duyên tu thêm tinh tấn, tín niệm được kiên cố, hạnh nguyện sớm được viên mãn trên bước đường về Lạc Quốc.

Cho nên Ngài Cổ Khê Thiền sư cũng nói lên lời kệ khuyến khích:

Đường tu mười vạn một đầu lòng
Ai gọi trời Tây lộ viễn vông
Cảnh Phật chung ngoài tâm thấy được
Chơn dung nơi định vẫn thường trông.

Ngài Tây Trai cư sĩ cũng đã nhắn nhủ đôi dòng kệ:

Sớm về an dưỡng mà ngơi nghỉ
Đừng đối Ta Bà luận có không
Lửa nghiệp khi lừng dùng nước định
Niệm trần lúc khởi gắng ra công
Nén hương thiêng lễ ba ngàn Phật
Xâu chuỗi cần chuyên một tấc lòng
Xót cảnh mẹ già trông tựa cửa
Hững hờ du tử chạy tây đông
Ôi! Mặc ai lưu luyến lối hiểm sơn khê
Trăng gió cố hương vẫn chờ người viễn khách.

Vậy các liên hữu còn chần chờ chi mà không tín, hạnh, nguyện, tinh tấn niệm Phật.

Đây cũng bài kệ xưng tán Đức Phật A Di Đà mà Ngài Long Thọ Tôn Giả cũng nói và diễn rõ các giới tánh, cảnh giới Cực Lạc như thế này:

“Nếu người muốn biết rõ
Chư Phật trong ba đời
Nên quán pháp giới tánh
Tất cả duy tâm tạo”.

Ngài ví dụ người tu Tịnh độ như một họa sư do tâm chuyển biến, không rời ngòi bút mà tạo thành cung Bảo Vương nơi Cực Lạc. Ôi! Thanh tịnh nhiệm mầu huyền diệu, nếu có duyên niệm Phật, do một niệm lành sẽ được ngôi bất thối. Thật là đường muôn ức không xa, ngay đây niệm Phật là đầy đủ.

Nguyện tất cả những ai được đọc và nghe thấy quyển “TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC DU KÝ” này đều được công đức hồi hướng Tây Phương Trang Nghiêm Tịnh Độ, Đệ tử và chúng sanh về nước An-Dưỡng.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

Mùa An Cư năm Tân Mùi 1991

QUAN ÂM TU VIỆN

Thành ý kính đề

Ni sư HUỆ GIÁC

LỜI NÓI ĐẦU

Nội dung chủ yếu của quyển này là giới thiệu về Đại Pháp Sư KHOAN TỊNH Trung Quốc.

Ngày 25 tháng 10 âm lịch năm 1967, Ngài ngồi thiền trong động Di Lặc, núi Củu Tiên, dãy Quế Lạc, Công xá Thượng Đông, Huyện Đức Hóa, Tỉnh Phước Kiến, bịt mắt mất tông tích.

Thực tế, Pháp Sư không hề rời khỏi động Di Lặc. Một niềm tin tưởng cùng sự che chở của Phật đã khiến Pháp Sư được giấu trong động trong suốt 6 năm 5 tháng mà không bị phát hiện.

Suốt thời gian trên đường đến thế giới Tây Phương Cực Lạc, không có cảnh giới nào trong mơ có thể sánh bằng thực tế. Pháp Sư là một vị Tăng đắc đạo, không cần nói nhiều, không cần vọng ngữ, nhưng lại nhìn thấy cảnh giới mà não mê của chúng ta không thể hiểu được. Có một câu “trên trời 1 ngày, dưới này vài năm” và đó là sự thật, bởi không gian và khái niệm thời gian không giống nhau.

Thế gian không thấy dấu tích của Pháp Sư nên nhiều người nghĩ rằng Pháp Sư đã viên tịch. Thật ra, Pháp Sư không rời khỏi động Di Lặc, của Phật che chở, không ai biết nơi huy hiệu của Phật ở đâu (có thể là một không gian khác).

Pháp Sư đã nhận chỉ thị của Đức Phật A DI ĐÀ và Bồ Tát QUÁN THẾ ÂM nên mới công khai kể lại những gì đã thấy và nghe trong cảnh giới của Tây Phương Cực Lạc.

Câu chuyện xưa này không được kể trước đây và có thể chấn động ngàn xưa và chói lọi ngàn sau.

Pháp Sư Khoan Tịnh ra đời vào năm 1924. Ngài sinh ở Huyện Bồ Điền, Tỉnh Phước Kiến và là một hộ cư sĩ Phật giáo. Từ nhỏ đã tu tập tại chùa Giáo Trung, Phước Kiến và quy y với thầy Hư Vân lão Hòa Thượng. Ngài cũng có nhiều năm kinh nghiệm trong việc tu hành và truyền pháp.

Truyện “TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC THẾ GIỚI DU KÝ” đã được ghi chép từ những lời khẩu thuật của Pháp Sư Khoan Tịnh và được viết bằng chữ Hán. Chúng tôi đã dịch lại thành bản tiếng Việt để chia sẻ với mọi người.

Đây là một câu chuyện thú vị và bổ ích cho những ai quan tâm đến tu tịnh độ. Hy vọng rằng câu chuyện này sẽ truyền cảm hứng và khuyến khích mọi người niệm Phật, tu hành và hướng về cõi vô lượng an lạc.