Phật Môn: Mở Rộng và Khó Độ Cho Người Vô Duyên

Trong tín ngưỡng Phật giáo, có câu nói rằng Phật không độ người vô duyên. Điều này có nghĩa là Phật chỉ độ chúng sinh tùy theo duyên nghiệp của từng người. Có thể có những người đạt được giác ngộ ngay trong đời này, trong khi những người khác phải trải qua nhiều kiếp nạn để đạt được thành tựu cao nhất.

4 Điều Phật Không Thể Làm Được

Một học trò của Phật đã hỏi Ngài rằng: “Thày có thần thông và từ bi, tại sao vẫn còn những người phải chịu khổ đau?” Phật đáp lại rằng: “Dù ta có sức mạnh thần thông lớn, nhưng cũng có 4 điều mà chúng ta không thể làm được, đó là:

  • Điều 1: Nhân quả không thể thay đổi. Ai gieo nhân sẽ nhận quả, không ai có thể thay mình nhận hộ.
  • Điều 2: Trí tuệ không thể chuyển giao. Ai muốn có trí tuệ phải tự tu tập và học hỏi.
  • Điều 3: Diệu pháp không thể diễn tả. Bản chất sự thật của vũ trụ không thể được thể hiện bằng ngôn ngữ, ta chỉ có thể hiểu qua trải nghiệm thực tế.
  • Điều 4: Không duyên thì không thể độ. Những người không có duyên sẽ không bao giờ lắng nghe những lời chia sẻ. Mưa rào có lớn đến đâu, cây không có rễ sẽ không thấm nước. Phật môn tuy rộng mở, nhưng khó độ cho những người vô duyên.”

500 Người Họ Thích Ca Không Thể Tránh Khỏi Cái Chết

Ngày xưa khi Phật còn ở thế gian, vua Lưu Ly đã dẫn quân đi chiến tranh với vương quốc của Đức Phật. Phật đã tự mình đến gặp vua Lưu Ly để thương thuyết và mong đạt được hòa bình. Tuy nhiên, cuộc đàm phán không thành công.

Vì những duyên nghiệp không thể tránh khỏi, 500 người trong dòng họ Thích Ca đã được Tôn giả Mục Kiền Liên cứu thoát, nhưng không tránh khỏi cái chết.

Quân đội của vua Lưu Ly đã xâm chiếm thành phố và giết chết rất nhiều người, xương cứ chất núi. Khi đó, Tôn giả Mục Kiền Liên (đệ tử của Đức Phật) đã sử dụng sức mạnh thần thông để hút 500 người trong dòng họ Thích Ca vào một cái bát, sau đó đưa lên thiên cung để trú ẩn. Khi chiến tranh kết thúc, người ta đã mở cái bát và phát hiện 500 người bên trong đã biến thành máu.

Tôn giả Mục Kiền Liên hỏi Đức Phật vì sao điều này xảy ra. Phật đã kể lại rằng trong một kiếp quá khứ xa xưa, có một ngôi làng có một cái ao lớn. Vào một ngày lễ, mọi người trong ngôi làng bắt cá để làm thức ăn. Trong số đó, có một con cá lớn bị bắt. Lúc đó, có một đứa trẻ không ăn thịt, nhưng vì tinh nghịch đã dùng gậy đánh vào đầu con cá lớn ba cái.

Con cá lớn trong kiếp trước chính là vua Lưu Ly ở hiện tại, các con cá nhỏ là quân đội của vua Lưu Ly, và những người trong làng là dòng họ Thích Ca bị giết. Đứa trẻ không ăn thịt nhưng lại đánh vào đầu con cá ba cái chính là Đức Phật.

Dòng họ Thích Ca của Đức Phật gặp phải tận diệt, nhưng Ngài không sử dụng sức mạnh thần thông để đánh bại kẻ thù và cứu dòng dõi của mình. Bởi vì mọi sự đều là kết quả của nghiệp báo, quả nhân. Trong kiếp trước, những người trong dòng họ Thích Ca đã gây tội ác nên trong kiếp này phải nhận quả báo. Thần thông cũng không thể cứu thoát được sự tận diệt.

Phật nói: “Duyên nghiệp khó chuyển”. Vì duyên nghiệp khó tránh, 500 người trong dòng họ Thích Ca dù đã được Tôn giả Mục Kiền Liên cứu thoát, nhưng không tránh khỏi cái chết. Sau này, vua Lưu Ly cũng phải chịu đọa địa ngục.

Đức Phật Thích Ca Độ Vua Ashoka

Khi Đức Phật và A Nan đi qua một thành phố, họ đã thấy một nhóm trẻ đang chơi trên đường. Những đống đất được tạo thành như thức ăn và cung điện.

Một cậu bé nhìn thấy Đức Phật từ xa tới, rất vui mừng và muốn dâng lên Ngài những thức ăn “giả” được làm từ đất. Đức Phật dịu dàng cúi đầu khen ngợi cậu bé, nhận những gì cậu bé đã dâng và đặt chúng vào một cái bát.

A Nan thấy điều này rất kỳ lạ và hỏi: “Thưa Đức Phật, tại sao Ngài lại nhận những đống đất đó?” Đức Phật từ bi trả lời: “A Nan, điều quan trọng không nằm ở kết quả mà ở tấm lòng. Cậu bé này đã tỏ lòng từ bi, không thể coi thường. Những đống đất này có thể được mang về và dùng để lấp vào chỗ đất trong phòng của ta.”

A Nan làm như lời dặn của Đức Phật, nhưng trong lòng vẫn còn mối nghi ngại và hỏi: “Thưa Phật Đà, mặc dù cậu bé này tỏ tình từ bi, nhưng đống đất này có công đức gì ạ?”

Đức Phật mỉm cười và nói: “Đó là một khởi đầu ban đầu. Sau khi ta nhập cõi niết bàn một trăm năm sau, cậu bé này sẽ trở thành vua và được biết đến với tên là Ashoka, một vị hoàng đế xuất sắc và trung thành với Phật pháp trong lịch sử. Những đứa trẻ khác trong nhóm đó sẽ trở thành những đại thần của vua Ashoka.

Vua Ashoka sẽ thống trị đất nước một cách thông minh và đem lại sự thịnh vượng cho Tam Bảo. Anh sẽ cúng dường rộng rãi và chia sẻ công đức Phật, xây dựng 84.000 tháp bảo hiểm cho ta.”

Sau đó, cậu bé đã trở thành vua Ashoka – người đã được biết đến như một vị hoàng đế lớn trong lịch sử, là một người bảo trợ phật giáo vĩ đại.

(Trích từ bản dịch của Mai An, Theo “Hiền Ngu nhân duyên kinh”)