Stt về những chuyện đã qua: Hãy cất vào một góc để lòng được nhẹ nhàng hơn

Chuyện hôm qua, chuyện của một phút trước đó, đó đã là quá khứ. Chúng ta cứ suy sụp, cảm thấy đau đớn vì những chuyện đã qua, nhưng liệu có đáng đâu? Một lần sai lầm không có nghĩa là thất bại cả đời, không ai nhớ mãi một chuyện đã qua, không ai đau mãi vì một người.

Hãy tận hưởng cuộc sống của mình một cách trọn vẹn. Hãy yêu thương bản thân mình hơn tất cả. Vì chẳng đủ thời gian để ngồi buồn rầu vì những chuyện đã qua đâu.

Chớp mắt, mọi thứ chỉ còn là kỉ niệm

Có những kỉ niệm khi nhớ về thì vui, nhưng cũng có những kỉ niệm khi nhớ về thì ngược lại, khiến ta đau lòng hơn. Nhưng thôi, mọi thứ đã cũ rồi, nhớ nhung cũng chẳng được gì, chỉ làm ta thêm buồn lòng.

Thời gian không bao giờ quay ngược lại theo ý muốn của ta. Nó cứ trôi đi, không quan tâm ai đã mất điều gì ở quá khứ và mang theo nuối tiếc ở hiện tại.

Có một số người, cho bản thân mình cái quyền nhốt vào những quá khứ đau buồn ấy. Dù biết rằng ôm vào lòng mình cây xương rồng hay hoa hồng đầy gai sẽ khiến ta đau đớn, nhưng ta vẫn cố chấp không buông bỏ. Ta cứ đổ máu vì một chuyện đã cũ.

Chúng ta thường dễ buồn vì những gì đã qua, những thứ vụt mất khỏi tầm tay trong một ngày nhiều nỗi lo lắng. Mối bận tâm ấy rối tung như tơ vò, chồng chất ngày qua ngày, đến độ chúng ta nhận ra cảm xúc phút chốc bị đóng hộp, không thể giải phóng những nỗi buồn không tên ấy.

Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều

Quá khứ đã đi rồi, đừng nên ngoảnh lại. Hãy nhìn về phía trước, hướng về những điều tươi đẹp trong tương lai. Nghĩ về quá khứ mà bản thân cảm thấy nhẹ nhàng, không hề vấn vương hối hận, vậy là đủ rồi.

Khi trưởng thành, ta sẽ thôi buồn về những gì đã cũ. Những chuyện đã qua sẽ trở thành những hồi ức nhẹ nhàng của tuổi thanh xuân mà mỗi người nên cất giữ. Và đến một thời điểm nào đó, tình yêu trở thành một thứ cảm xúc xa lạ, chúng ta quen dần với cuộc sống một mình, cũng quên dần cảm giác tìm kiếm ai đó đi bên cạnh.

Hoài niệm không có nghĩa là tái hiện. Nếu nó nhắc nhở con người nhớ về niềm vui và hạnh phúc, thì cũng có thể khiến con người dằn vặt bản thân về những nỗi đau trong quá khứ.

Thế giới anh tạo ra vốn thật hào nhoáng

Em luôn nghĩ đó là một giấc mơ đẹp nhất của cuộc đời, và đến bây giờ, nó vẫn thế, vẫn rất đẹp và mãi chỉ đẹp trong kí ức của em về một ai đó.

Kỉ niệm của chúng ta không chỉ là những thứ có thể nhìn thấy được, mà nó còn là một chuỗi cảm xúc được chôn sâu trong tiềm thức của mỗi người. Nó được cất giữ như những kỉ niệm tươi đẹp nhất của tuổi thanh xuân, và đến một ngày nào đó, ta sẽ tự lôi chúng ra để hoài niệm, để nhớ lại rằng “chúng ta từng yêu nhau như thế”.

Bỗng nhiên chẳng ngờ lại nhớ đến những chuyện đã cũ. Bỗng nhiên ta tự đặt câu hỏi về những gì ta đã làm để cố gắng với tình yêu…

Có người nói rằng đồ cũ thật giá trị. Nhưng những thứ cũ ấy không thể tái sử dụng, chúng mãi mãi trở thành đống sắt vụn chẳng bao giờ biến mất. Mỗi khi nhìn lại, ta lại tự trách bản thân, yếu đuối, vội vàng đến mệt mỏi. Ta lại dằn vặt mình, suy nghĩ nhớ nhung.

Dù đã xảy ra chuyện gì thì mọi chuyện cũng đã qua, và bản thân ta không nên chìm đắm trong những thứ không thuộc về mình. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Và hãy tin rằng đâu đó luôn có người đang chờ đợi ta, vẫn có người dành riêng cho mình.

Hạnh phúc là khi ta biết dừng lại đúng lúc

Hạnh phúc không bước quá xa. Không đi quá sâu. Đừng xây nỗi buồn quá lớn. Đừng nuôi hy vọng quá nhiều. Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều, quá khứ đã đi rồi đừng nên ngoảnh lại. Hãy nhìn về phía trước, hướng về những điều tươi đẹp trong tương lai. Nghĩ về quá khứ mà bản thân cảm thấy nhẹ nhàng, không hề vấn vương hối hận, vậy là đủ rồi.

Có những người trở nên gắn bó hơn, có những người nhạt nhoà dần khỏi thế giới của mình. Có người ta trân trọng giữ bên mình, có người chôn sâu trong tim, thỉnh thoảng uống cốc trà chiều, nhớ lại những chuyện đã qua, có thể mỉm cười, vậy là đủ.

Bạn đừng ghì chặt lấy quá khứ vào lòng đến nỗi không còn chỗ để ôm ấp hiện tại.

Cuộc đời chỉ có thể được thấu hiểu bởi những gì ta đã trải qua, nhưng ta phải tiếp tục sống, hướng về phía trước.

Ngày hôm qua, nó đã qua rồi. Như một đoạn băng đã được thu lại và không có cách nào để gỡ ra và xóa bỏ, cũng không có cách nào để sửa chữa. Những chuyện đã qua có thể khiến ta buồn, hoặc tổn thương.

Chúng ta càng sống, càng lớn lên, trưởng thành và già đi, càng thấy mình cứ đăm đăm nhìn vào những tháng ngày xưa cũ. Buồn những chuyện đã qua, nhớ những người vốn đã đi, ân hận về những sai lầm muốn xóa sạch bách như chưa từng.

Nhưng nỗi buồn ủ quá lâu sẽ khiến chúng ta mất phương hướng. Khiến chúng ta không đủ can đảm để muốn bước tiếp, không đủ can đảm để đứng lên nhắm đến mục tiêu khác và chạy đuổi, không đủ can đảm để coi mọi thứ là chuyện thường tình…

Cuộc đời, dù muốn hay không, ai cũng phải bước lên, giẫm lên sỏi đá để mặc bước chân rớm máu, dẫu có muốn trốn chạy cũng không thể, dẫu có muốn vùi đầu vào ký ức, sống chật hẹp trong một góc của thế giới, rồi cũng sẽ có ngày phải tuân theo lẽ tự nhiên. Vậy thì cớ gì ta còn mãi bận tâm về những chuyện đã qua để rồi bỏ qua những điều tươi đẹp đang chờ ta ở phía trước.