Những điều quan trọng mà người trợ niệm cần biết

Với sứ mệnh trợ niệm, chúng ta phải thực hiện nhiệm vụ này một cách cẩn thận để không làm mất đi nhân duyên của người lâm chung. Trước tiên, khi đến nhà người lâm chung, chúng ta cần mời toàn thể gia quyến đến để thông báo về tầm quan trọng của thời điểm này. Đúng lúc này, người lâm chung đang ở ngưỡng cửa của siêu thăng hay đọa lạc. Trách nhiệm này thuộc về toàn bộ gia quyến. Để đảm bảo người lâm chung được siêu thăng không đọa lạc, mọi sự việc phải tuân thủ sự chỉ đạo của ban hộ niệm. Không được làm bất cứ điều gì trái lại, điều này đảm bảo rằng người lâm chung sẽ được giải thoát và vãng sinh Tịnh Độ.

Cẩm nang trợ niệm

Khi vào phòng người bệnh, ban hộ niệm cần có thái độ thành khẩn và lời nói ôn hòa để không đánh mất lòng tin của người bệnh. Trước hết, chúng ta nên nhắc nhở và bày tỏ sự bất ngờ với những việc lành mà người bệnh đã làm trong quá khứ, khiến cho tâm họ phát khởi sự hoan hỷ. Tiếp theo, chúng ta cần nói về công đức và bốn tám lời nguyện của Phật A Di Đà, cùng cõi Cực Lạc vui sướng. Điều này làm cho người bệnh sinh vui mừng và tăng cường tín ngưỡng trong việc cầu sinh Tây Phương. Nhưng chúng ta cần nhìn người bệnh như là người quyến thuộc để có thể thể hiện lòng thành khẩn. Mặc dù không phải lúc này, nhưng trong lịch sử, họ từng là quyến thuộc của chúng ta. Vì vậy, trong Kinh Phạm Võng có nói: “Tất cả người nam là cha ta, tất cả người nữ là mẹ ta”. Chúng ta không thể nhận ra điều này trong cuộc sống hàng ngày, nhưng không có quan hệ giữa chúng ta và người bệnh?

Trong phòng bệnh, ngoại trừ người khai thị, không để lại ai khác và cấm mọi lời nói. Bất kỳ điều gì khi họ nghe được có thể làm xao lạc tâm trí và làm mất đi chánh niệm. Nếu có gia đình hoặc người thân đến thăm người bệnh, chúng ta nên hỏi xem liệu họ đến để trợ niệm hay không. Nếu họ đồng ý, chúng ta cần mời họ tham gia vào trợ niệm. Nếu không, gia quyến phải lịch sự thông báo để tránh mất lòng. Người bệnh nên được tiếp đãi trong phòng khách, vì khi thấy họ, người bệnh chắc chắn sẽ cảm nhận được tình yêu thương và mất đi chánh niệm. Điều này là trách nhiệm của người trợ niệm và không nên sợ làm chướng ngại cho chánh niệm của người bệnh, gây mất đi khả năng vãng sinh Tây Phương. Điều này hoàn toàn trái với lòng từ bi của Phật và không phù hợp với tôn chỉ của người trợ niệm.

Chính xác và đúng cách trợ niệm

Khi trợ niệm hoặc niệm câu “A Di Đà Phật” hoặc niệm sáu chữ “Nam Mô A Di Đà Phật”, chúng ta cần hỏi người bệnh về cách trợ niệm tốt nhất. Nếu người bệnh không được phép nói, chúng ta không nên niệm Phật quá nhanh hoặc quá chậm. Nếu quá nhanh, người bệnh sẽ không nghe rõ, nhưng không nên niệm chậm quá vì có thể gây hôn trầm. Đồng thời, không nên niệm quá cao vì không thể trì niệm lâu dài, nhưng cũng không nên niệm quá thấp để tránh việc nghe không rõ. Vì vậy, chúng ta cần niệm một cách chính xác, không cao quá, không thấp quá, không nhỏ cũng không to, mà từng câu, từng chữ rõ ràng, cho người bệnh nghe một cách rõ ràng. Điều này mới được coi là trợ niệm chân chính. Không nên niệm tùy tiện theo ý nghĩ riêng, thay đổi tốc độ niệm theo ý muốn. Trợ niệm như vậy sẽ không mang lại lợi ích cho người bệnh.

Tóm lại, chúng ta cần nhận thức rằng mục đích của việc trợ niệm người lâm chung là vì họ không còn đủ sức mạnh để tự mình niệm Phật. Họ hoàn toàn phụ thuộc vào sự trợ giúp của chúng ta. Vì vậy, chúng ta cần niệm một cách rõ ràng, làm cho tâm của người bệnh tập trung vào câu niệm Phật, luôn luôn nhìn thấy rõ mọi sự việc và luôn chánh niệm. Niệm niệm liên tục, không gián đoạn, đến lúc lâm chung niệm niệm Phật, người bệnh sẽ được vãng sinh. Đây cũng là trách nhiệm của chúng ta, giúp đỡ chúng sinh thoát khỏi luân hồi.

Đôi khi, sau một thời gian trợ niệm, người bệnh có thể tỉnh táo hoặc có thể nói chuyện, than thở hoặc cơ thể có thể hoạt động. Điều này cho thấy còn khoảng 2 giờ nữa họ sẽ tắt thở. Đây giống như ngọn đèn dầu, khi dầu trong đèn cạn, ánh sáng từ từ tắt. Trước khi đèn tắt hoàn toàn, nó sẽ bùng lên một lúc rồi tắt. Đôi khi người trợ niệm không nhận ra dấu hiệu này và dừng trợ niệm. Điều này rất nguy hiểm. Vì vậy, chúng ta cần nhận thức rõ vấn đề này.

Khi chúng ta mới đến và gặp trường hợp người bệnh vừa mới tắt hoặc đã tắt thở một thời gian, chúng ta cần nhận thức rằng đây là thời điểm quan trọng nhất. Đầu tiên, chúng ta nên lớn tiếng khai thị, sau đó mới bắt đầu trợ niệm. Sau khi người bệnh tắt thở, dù có khóc hay không, tâm họ luôn rối loạn. Nếu lớn tiếng khai thị, chúng ta có thể thấy rằng:

  1. Tâm người bệnh quy y vào danh hiệu Phật và biến phiền não thành chánh định.
  2. Họ đã có phát nguyện cầu sinh Tây Phương và tâm họ vui vẻ nghe danh hiệu.

Người khai thị cần lớn tiếng hướng dẫn họ như sau: “Hỡi ông (bà) gì! Hãy quên mọi chuyện lành dữ trong quá khứ, hãy xả bỏ tài sản và không nên có bất kỳ ý niệm chạy theo. Hãy niệm Phật A Di Đà để được vãng sinh tới cõi Cực Lạc. Chúng tôi sẽ trợ niệm cho ông (bà), ông (bà) hãy tập trung niệm câu “Nam Mô A Di Đà Phật”. Hãy an trụ vào đó và vãng sinh Cực Lạc”.

Sau khi khai thị, chúng ta nên bắt đầu trợ niệm ngay. Nếu chúng ta có lòng tín ngưỡng và thường cầu sinh Tây Phương, chúng ta nhất định sẽ được vãng sinh Tây Phương. Nghe được danh hiệu Phật khi trợ niệm cùng công đức của việc niệm Phật là không thể nghĩ bàn. Như trong Kinh Địa Tạng có nói: “Người nào lúc lâm chung, nghe được một danh hiệu Phật, có thể tiêu trừ được trọng tội vô gián địa ngục”. Vì vậy, trong giây phút lâm chung, công đức niệm Phật của chúng ta rất lớn.

Trên đây là những điều quan trọng mà người trợ niệm cần biết. Chúng ta cần nhận thức rõ vấn đề và thực hiện trợ niệm một cách đúng cách và tận tâm. Chỉ khi làm như vậy, chúng ta mới thực sự đáng được giao trọng trách này.