Mượn Sách Truyện Tiểu Thuyết Văn Học Miễn Phí Tải PRC/PDF/EPUB/AZW

Bốn lời dạy để thay đổi vận mệnh của con người, vì vận mệnh không chỉ do trời định đoạt, mà còn do chính con người tạo ra. “Bốn lời dạy để thay đổi vận mệnh con người: tin tưởng rằng vận mệnh có thể thay đổi; hối lỗi và quyết tâm sửa chữa; luôn nghĩ về điều thiện và làm việc thiện; khiêm tốn và hòa nhã.” – Lời Dịch giả.

Cuốn sách “Liễu Phàm Tứ Huấn” là tác phẩm của tác giả Liễu Phàm, viết vào thời đại triều Minh (Trung Quốc), kể lại những trải nghiệm của chính mình và những kiến thức, hành trang của cuộc đời để truyền dạy cho thế hệ sau.

Viên Liễu Phàm từ khi còn trẻ đã chứng kiến sự chính xác của số mệnh, và sau đó hiểu rõ hơn về tương lai của con người, biết rằng con người có thể nắm bắt tương lai của mình, thay đổi vận mệnh của mình. Trong nửa cuộc sống còn lại, ông đã chứng kiến con người hoàn toàn có thể tự tạo “vận mệnh” của mình, chứng minh được tính chính xác của việc tìm kiếm hạnh phúc.

Nếu chỉ biết về số mệnh và sống theo số mệnh, đó là tiêu cực và vô ích. Chúng ta cần phải cố gắng cải thiện vận mệnh của chính mình, làm điều tốt, thay đổi vận mệnh. Liễu Phàm đã viết cuốn sách này để truyền dạy cho thế hệ sau, biết cách sống đúng đắn và đúng chuẩn.

Quả thực, đây là một cuốn sách hữu ích cho mọi người!

book

“Liễu Phàm Tứ Huấn” là một tác phẩm của tác giả Viên Liễu Phàm, sống vào thời nhà Minh, quê ở Gia Thiện, Chiết Giang, Trung Quốc vào khoảng năm 1550. Ông viết cuốn sách này nhằm giáo dục con trai mình, Viên Thiên Khải. Nội dung chính là khẳng định con người chưa đạt đến mức vô niệm, bị dây buộc bởi âm dương khí số, nhưng vận mệnh hoàn toàn có thể thay đổi dựa vào hành vi của con người. Nếu con người làm nhiều điều tốt, vận mệnh sẽ tốt hơn, ngược lại, nếu làm điều ác, vận mệnh sẽ xấu đi.

Ban đầu, Viên Liễu Phàm được một tiên sinh có tên Khổng đoán số mệnh, dự đoán rằng ông chỉ sống đến 53 tuổi, không có con trai và những thành tựu khác. Dần dần, ông nhận thấy tất cả những sự việc xảy ra đều chính xác và khớp hoàn toàn với dự đoán. Sau khi gặp thiền sư Vân Cốc, ông được nghe giảng về cách thay đổi số phận thông qua tích đức, làm thiện và sửa đổi những sai lầm. Từ đó, vận may của ông dần dần tốt hơn, khác với những dự đoán trước đó. Khi ông 69 tuổi, ông viết cuốn sách này để truyền dạy cho con trai, trong đó có bốn lời khuyên quan trọng.

Bốn lời khuyên đó là:

  1. Tự quyết định số mệnh – Con người có thể tự lập vận mệnh của mình;
  2. Sửa sai lầm – Phương pháp để sửa chữa những sai lầm;
  3. Tích lũy điều tốt – Cách tích đức và xây dựng công đức;
  4. Giữ đức khiêm nhường – Hiệu quả của tính khiêm nhường.

Cuốn sách vẫn được truyền tai sau hơn 400 năm, và được xem là một cuốn sách nền tảng khi bước vào con đường học tập, nghiên cứu, tu hành trong Nho giáo và Phật giáo.

author

Khổng tiên sinh đoán số mạng

Khi tôi còn nhỏ, cha mất sớm. Mẹ nói với tôi rằng “Con nên từ bỏ việc thi cử làm quan, nên chọn nghề làm bác sĩ. Nghề này không chỉ mang lại cuộc sống viên mãn mà còn giúp đỡ người khác. Hơn nữa, nếu bạn làm tốt công việc này, bạn sẽ trở nên nổi tiếng. Đó cũng là ước muốn của cha con.”

Sau đó, tôi gặp một cụ già tại chùa Từ Vân, người có râu dài và oai nghi, như thể người tiên. Tôi kính phục và chào hỏi cụ. Cụ nhìn tôi và nói: “Trước tiên, số mạng của bạn làm quan, năm sau bạn sẽ đậu điểm tối đa. Vậy sao bạn lại lang thang ở đây thay vì học hành?” Tôi giải thích lý do và cùng lúc đó, tôi xin cụ cho biết tên họ và quê quán. Cụ trả lời: “Tôi họ Khổng, quê ở Vân Nam. Tôi được học môn Hoàng Cực số từ người có tên Thiệu. Tôi biết rằng sau này, tôi sẽ truyền lại môn học này cho bạn.” Tôi mời cụ về nhà và kể lại với mẹ. Mẹ yêu cầu phục vụ cụ một cách tử tế và xem cụ dự đoán như thế nào. Cụ đoán mọi việc từ lớn đến nhỏ đều chính xác tuyệt đối. Điều này khiến tôi mơ mộng trở lại học văn và thảo luận với anh họ của tôi, Thẩm Xứng. Anh ấy nói: “Thầy Úc Hải Cốc đang dạy lớp của mình tại nhà ông Thẩm Hữu Phu, tôi sẽ đưa bạn đến học không có vấn đề gì.” Tôi cúi chào thầy Úc và trở thành học trò của ông.

Cụ Khổng đã đoán số cho tôi như sau: Khi còn nhỏ, tôi sẽ đỗ hạng 14 tại Huyện, hạng 71 tại Phủ, và hạng 9 tại Đề đốc. Khi tới năm thi, tất cả ba nơi đều đúng như dự đoán của cụ.

Cụ Khổng tiên đoán thêm vận mạng của tôi suốt cuộc sống. Tiên đoán rằng, tôi sẽ đỗ hạng mấy trong các kỳ thi tiếp theo, tôi sẽ vào dự bị cống sinh vào năm nào, và tôi sẽ trở thành huyện trưởng trong tỉnh Tứ Xuyên sau khi lên cống sinh, nhưng chỉ làm ba năm rưỡi sau đó tôi sẽ nghỉ hưu. Khi tôi 53 tuổi, vào ngày 14 tháng 8, vào giờ Sửu, tôi sẽ qua đời tại nhà. Tiếc rằng tôi không có con để tiếp nối. Tôi ghi chép kỹ lưỡng tất cả những điều này.

Từ đó trở đi, mỗi lần tôi thi cử, kết quả không ngoài dự đoán của cụ Khổng. Chỉ có một lần, cụ dự đoán rằng tôi sẽ được phụ cấp lên cống sinh khi đạt 91.5 thạch gạo. Nhưng đến khi tôi nhận được 70 thạch gạo, quan Tông-Sư họ Đồ trong Đề-đốc-học-viện đã đề xuất tôi lên dự bị cống sinh. Tôi nghi ngờ rằng phương pháp dự đoán của cụ Khổng chưa hoàn toàn chính xác.

Tuy nhiên, sau đó, do quan thế thay đổi, quan ông Dương thay thế, và ông từ chối đề nghị này. Mãi cho đến năm Đinh Mão (1627), quan Tông Sư Ân Thu Minh xem lại các bài thi tuyển còn lại sau kỳ thi và nói rằng: “Những bài thi trả lời này không kém cạnh những bài tài nghị trong triều đình. Làm sao tôi có thể để những học trò giỏi như thế này chỉ bỏ qua trong phòng học?” Vì vậy, ông đã thông qua đề nghị cũ, cho phép tôi lên dự bị cống sinh. Nếu tính cả những khoản trợ cấp từ trước đến nay, số lượng đúng là 91.5 thạch gạo.

Từ đó trở đi, tôi đã tin theo số mạng và vận mệnh; mọi thăng trầm, thành quả và sự giàu có đều có thời điểm riêng của nó. Vì vậy, tôi chấp nhận số phận đẩy đưa và không mong cầu gì thêm.

Thông qua câu chuyện của tôi, chúng ta có thể thấy sự quan trọng của việc thay đổi vận mệnh. Cuốn sách “Liễu Phàm Tứ Huấn” của tác giả Viên Liễu Phàm và dịch giả Ấn Quang Đại sư sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về cách thay đổi vận mệnh của chính mình.