Đến bây giờ mới thấy đây

Câu nói này quen thuộc nhỉ? Đúng rồi, câu nói này xuất phát từ tác phẩm “Truyện Kiều” của Nguyễn Du. Câu nói đơn giản nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu sắc. Nó nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của hiện tại, của cái đây mà chúng ta đang sống.

Về cái bây giờ và cái ở đây

Cái bây giờ chính là thời gian hiện tại, và cái ở đây là không gian mà chúng ta đang có mặt. Hai khái niệm này tồn tại song song và không thể tách rời. Chỉ khi chúng ta ở trong cái bây giờ, chúng ta mới có thể nhìn thấy cái ở đây. Vậy liệu chúng ta có thể tách cái bây giờ ra khỏi cái ở đây được không? Có thể tách không gian ra khỏi thời gian không? Hay có thể chỉ nhìn vào quá khứ và tương lai mà không để ý đến hiện tại? Nguyễn Du đã nhìn thấy rằng chúng ta cần quay về cái bây giờ mới có thể thấy được cái ở đây, và chỉ khi về được cái ở đây mới thấy được cái bây giờ. Đến bây giờ mới thấy (ở) đây. Thực sự là điều thú vị!

Hiện pháp và cái hình hài

Hiện pháp, hay còn gọi là cái hiện tại, là những gì chúng ta đang thấy trong giây phút này. Đó là thời gian và chính chúng ta. Chúng ta có thể mải mê với công việc, với điện thoại trong nhiều giờ đồng hồ, nhưng trong thời gian đó, chúng ta đã quên đi rằng chúng ta có một hình hài.

Nhờ hơi thở và ý thức, chúng ta có thể trở về với giây phút hiện tại và nhìn vào cái bây giờ. Và khi trở về với cái bây giờ, chúng ta sẽ thấy mình trước hết là chính mình. Bạn có thấy không? Cái ở đây là cái gì? Đầu tiên, nó là cái hình hài của chúng ta. Nhìn vào hình hài của mình, chúng ta có thể thấy được lịch sử của cuộc sống, tổ tiên của chúng ta. Chúng ta không chỉ có tổ tiên là con người, mà còn là các loài động vật, thực vật và khoáng vật khác nhau. Chúng ta chứa đựng đất Mẹ và Trời cha trong cơ thể của mình. Chúng ta không phải là một cá thể đơn độc, mà là một dòng sinh mạng liên tục. Cái hình hài này chứa đựng cả thế giới, không gian và thời gian. Nó cung cấp cho chúng ta tất cả những thông tin cần thiết về vũ trụ, về thời gian vô tận và không gian vô biên. Vậy là cái ở đây cũng là cái khắp nơi, và cái bây giờ cũng chứa đựng cả quá khứ và tương lai.

Cái bây giờ và sự có mặt

Chỉ có trong cái bây giờ mà chúng ta có thể thấy được mặt mũi của chính mình, và cũng chỉ trong cái bây giờ mới có thể nhận diện được sự có mặt của người yêu. Bên ngoài cái bây giờ, mọi thứ chỉ là ảo tưởng. Cái bây giờ là nơi chứa đựng sự sống thực, với tất cả mầu nhiệm của nó. Người yêu của chúng ta cũng là một mầu nhiệm, và chỉ có trong khung cảnh của cái bây giờ chúng ta mới nhận diện được sự hiện diện của người yêu. Nếu chúng ta không có cái bây giờ, làm sao chúng ta có thể yêu? Vì vậy, mỗi hơi thở, mỗi bước chân chúng ta thực hiện cần mang lại cho chúng ta cái bây giờ.

Nếu chúng ta không có cái bây giờ, thì không có cái gì cả, thậm chí bản thân chúng ta cũng không tồn tại. Nếu chúng ta không có mặt trong cái bây giờ, tất cả sẽ chỉ là một giấc mơ. Chính trong cái bây giờ mà chúng ta nhận diện được sự có mặt của nhau. Ngoài cái bây giờ, tất cả chỉ là một giấc mơ. “Bây giờ rõ mặt đôi ta, biết đâu rồi nữa chẳng là chiêm bao?” – đó là câu từ tác phẩm “Truyện Kiều” của Nguyễn Du.

Ngay từ lần đầu gặp nhau, Từ Hải đã mời Kiều đến gần để nhìn chàng cho rõ: “Lại đây, xem lại cho gần.” Và từ đó, Kiều đã nhìn và thấy rất nhiều. Nàng nhìn thấy mây, rồng và ước nguyện sâu sắc của Từ Hải. Đó là lúc nàng đã thấy được Từ Hải và ước nguyện sâu sắc của hai người. Họ trở thành tri kỷ của nhau.

Đến bây giờ mới thấy đây. Câu nói đơn giản nhưng chứa đựng những ý nghĩa sâu sắc về thời gian và không gian, về hiện tại và định mệnh, về sự hiện diện của chúng ta trong cái bây giờ. Chỉ khi sống trong hiện tại, chỉ khi sống trong cái bây giờ, chúng ta mới thấy được cái ở đây và thấy mặt mũi của chính mình và người yêu.